Thứ Bảy, 5 tháng 1, 2013
GIỌT BỒI EM
Dòng sông quê nghèo không đủ phù sa
Nên đất Mẹ thiếu màu xanh cho lúa
Mẹ như lúa cả một đời héo úa
Đợi phù sa mang giọt mát cho đồng
Qua mấy mùa phơi lưng bên dòng sông
Gom giọt phù sa cho đất mẹ thêm bồi
Dòng sông chiều như chiếc võng đưa nôi
Anh nâng niu hạt chìm hạt nổi...
Đắm hồn mình trong ánh mắt Mẹ vui
Như dòng sông nghèo anh đi muôn nơi
Vẫn khát phù sa như cánh đồng quê Mẹ
Dẫu đôi bờ sông-đời muôn vẻ
Vẫn đợi bồi từ những giọt em
Giọt bồi:
Thuở ấy không quên
Mới nên hoài vọng:
Tình em
Giọt bồi.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Bài thơ từ cảm xúc về một nickname của một Blogger trên Facebook!
Trả lờiXóa