Thứ Tư, 17 tháng 4, 2013
BẢN THẢO TẬP THƠ THỨ 7 CỦA MAI THANH
"Giọt bồi" là bản thảo tập thơ thứ 7 sau các tập "Ánh mắt ngày xưa", "Sắc lá", "Tiếng chim", Cõi người", "Trăng rơi", "Mùa sang" của Mai Thanh:
Mai Thanh
GIỌT BỒI
NHÀ XUẤT BẢN HỘI NHÀ VĂN
VÀO NHAU
Dáng ngọc phiêu du đằm đêm mộng
Nhưng hồn say đã quyện tơ lòng
Đã ngây ngất trong tình thi xao động
Một trời yêu ngút ngát mênh mông!
Chiều nay nghe cơn mưa đưa đông
Bàn tay háo tìm miền sâu thẳm
Nghe run rẩy lời em văng vẳng
Rạo rực anh căng sức trâu đồng...
Bàn tay ham – bàn tay run run
Chạm tới tận miền yêu ngây ngất
Để không gian nghiêng trời đổ đất
Để thời gian đằng đẵng mê say...
Để hình rực cháy trong tay
Để hồn thẫm chín trong cây thi tình
Vào nhau
Sâu thẳm, hỡi mình!
Trao hồn nghiêng ngả
Trao hình ngả nghiêng
Ngại chi sự thế lụy phiền!
THƠ EM
Chưa gặp em một lần trong đời
Chỉ đọc thơ em ngời ngời câu chữ
Khi tiếng kêu than nghe lòng nức nở
Khi gió gọi thu về nghe hồn phiêu diêu
Khi nghe hè như lửa nồng thiêu
Khi nghe xuân ngàn hoa đua nở
Khi gọi ấm lòng người mùa đông...
Thơ em thao thiết lòng
Thơ em hồn day dứt
Khi xốn xang như chim đồng ríu rít
Khi não nề như chim vạc kêu đêm
Thơ em như dòng chảy triền miên
Đổ vào anh dạt dào con sóng vỗ...
Thơ em trắng vàng xanh đỏ
Thơ em mịn nhẵn gồ ghề
Vẫn mãi vỗ về
Ấp ủ hồn anh...
CẢM XÚC THÁNG MƯỜI
Tháng mười nghe trời chớm lạnh
Tháng mười cơn bão đã yên
Tháng mười ngày vui em đến
Tháng mười - tháng Mẹ về Tiên...
Tháng mười buồn vui xao xuyến
Tháng mười nhiều chuyện không quên.
NỒNG NÀN EM
Dáng ngọc phiêu du đằm trong mộng
Nhưng hồn say đã quyện tơ lòng
Đã ngây ngất trong tình thi xao động
Một trời yêu ngút ngát mênh mông!
Chiều nay nghe cơn mưa đưa đông
Bàn tay háo tìm miền sâu thẳm
Nghe run rẩy lời em văng vẳng
Rạo rực anh căng sức trâu đồng...
Bàn tay ham – bàn tay run run
Chạm tới tận miền yêu ngây ngất
Để không gian nghiêng trời đổ đất
Để thời gian mãi mãi hôm nay...
CHẠM
Mặt xa nhưng chẳng cách lòng
Duyên tơ nên đã mặn nồng trong nhau
Chạm rồi – chạm tới thẳm sâu
Còn hơn nắm – ngại nhạt màu hoàng hôn...
KHAO KHÁT EM
Kể từ hôm ấy vào thu
Trong anh mang mãi khúc ru gọi tình
Khát khao!
Anh khát khao mình!
Hoa Sưa đưa lối anh tìm dấu chân
Hồ yêu
Cá có nổi tăm?
Để cho điếu khách đăm đăm đợi chờ
Đêm nay trăng tỏ hay mờ?
Lòng anh khao khát
Đón chờ trăng lên...
CHÙM THƠ VỚI VĂN MIẾU
1.
VÀO VĂN MIẾU
Mỗi lần vào Văn Miếu
Cái hồn lại thêm thơ
Mỗi lần vào Văn Miếu
Cái đầu vợi ngu ngơ
Mỗi lần vào Văn Miếu
Cái tâm bớt hững hờ...
Miếu Văn:
Từ bấy đến giờ
Vẫn uy nghiêm
Vẫn Cụ Rùa đội bia!
2.
XIN CHỮ Ở VĂN MIẾU
Ở Miếu Văn
Từng đôi tình nhân vào xin chữ:
Đôi này xin chữ “Ái”, chữ “Phu”
Đôi kia xin chữ “Thê”, chữ “Lạc”...
Tôi cô đơn trong nỗi buồn man mác:
Lòng bùi ngùi xin hai chữ - tên em.
3.
XEM THẢ THƠ Ở VĂN MIẾU
Thơ người bay tít lên trời
Thơ ta thủ thỉ trao lời cho nhau
Thơ người hờ hững tầng cao
Thơ ta nồng ấm bên nhau giữa Đời
Thơ người triết lý bời bời
Thơ ta chân mộc nói lời thương yêu...
4.
THƠ TÌNH Ở VĂN MIẾU
Miếu Văn ta đến với mình
Thơ yêu nâng cánh cho tình đôi ta
Từ thời “...nguyên khí quốc gia...”(*)
Hẳn là thơ cũng ngân nga chữ tình?
Miếu Văn ta đến với mình
Ngất ngây nguyên khí, đẫm tình thi ca...
----------------------------------------
(*) Gợi nhớ lời văn bia của Tiến sĩ
Thân Nhân Trung (1419 - 1499):
“Hiền tài là nguyên khí quốc gia”.
XA VÀ GẦN
Xa thân nhưng chẳng xa lòng
Xa nhau nhưng đã mặn nồng trong nhau
Ảo tìm đến tận thẳm sâu
Mà đi tới tận khát khao của tình
Ai đưa Ta đến với Mình
Ai đưa Mình đến gieo tình trong Ta
Không ai! Chỉ bởi Mình - Ta
Từ duyên tơ chắp cho Mình, cho Ta ...
NỒNG NÀN EM
Dáng ngọc phiêu du đằm trong mộng
Nhưng hồn say đã quyện tơ lòng
Đã ngây ngất trong tình thi xao động
Một trời yêu ngút ngát mênh mông!
Chiều nay nghe cơn mưa đưa đông
Bàn tay háo tìm miền sâu thẳm
Nghe run rẩy lời em văng vẳng
Rạo rực anh căng sức trâu đồng...
Bàn tay ham – bàn tay run run
Chạm tới tận miền yêu ngây ngất
Để không gian nghiêng trời đổ đất
Để thời gian đọng mãi phút sinh phồn...
Anh đi bên mình khi dè dặt nụ hôn
Phút bỡ ngỡ khi bàn tay ve vuốt
Khi tới đỉnh nâng tình yêu chót vót
Là phút tình yêu òa vỡ sinh phồn
Để cõi nhân sinh vạn thuở sinh tồn.
THƠ TÔI
Thơ tôi không đăng trên báo
Thơ tôi không phát trên đài
Thơ tôi lai rai
Cùng người bạn tâm tình
Nơi liêu xiêu quán cóc
Cùng anh chàng làm nghề cắt tóc
Cùng chú đánh giày
Bên hẻm phố chiều đông
Thơ tôi - mảnh ruộng đồng
Gọi mời bàn chân đất
Thơ tôi lời chân mộc
Chia sẻ cùng nôm na
Nệ gì thơ cao xa
Cần chi thơ bay bổng
Thơ tôi neo vào lòng:
Bạn tri âm
Anh cắt tóc
Chú đánh giày
Người chân đất
Người nôm na
Mặc ai vời vợi cao xa
Thơ tôi vui hát ngân nga giữa đời.
NGHỊCH LÝ
Nơi trận mạc
Gieo vào nhau cái chết
Chốn y đường
Giành giật mỗi mạng nhân
Kẻ nghiện máu người
Xưa nay có biết:
Nghịch lý cuộc đời - nghịch lý nhân văn?
(Viết từ Phòng khám Bệnh viên
Quân đội trung ương 108)
RƯỢU CẦN NGÀY XUÂN
Tay vít cần rượu
Nghe cỏ vào xuân
Nghe lòng rân rân
Nghe ong vào mật
Nghe mưa lất phất
Nghe chim vào mùa...
Xa xa nghe tiếng chuông chùa
Một con gió lạ ùa vào mâm xuân.
VỀ QUÊ
Về quê - lại về với Mẹ!
Nghe tiếng ru hời âu yếm ngày xưa
Về quê - lại về với tuổi thơ
Cùng bè bạn thời chăn trâu - thổi sáo
Về quê - lại về một thời đắm đuối
Cùng cô gái làng bịn rịn tuổi hoa xuân
Về quê - lại về cùng gió lộng, trăng ngân
Bài thơ ngắn đầu tiên về đồng nước bạc
Gặp lại Tổ Tiên dưới đồi thông bát ngát
Thăm thẳm hồn Đời - linh tưởng Ông Cha:
Có Ngài theo Lê từ thuở xưa xa
Nếm mật nằm gai Lam Sơn tụ nghĩa
Có Ngài viết câu thơ lộng hồn chí sĩ
Có Ngài giúp quê làng bạt núi, khai sông...
Về quê là thả hồn vào bát ngát mênh mông
Ngực đón gió xuân nghe lời ca đồng vọng
Rũ sạch bụi đường tha hương bề bộn
Thao thiết cùng sông một thời "tắm trộm"(*)
Mũi phập phồng mùi bánh đúc, bánh đa...
Sông phù sa cho đồng bãi quê ta
Trải bao nắng mưa dãi dầu năm tháng
Vẫn nếp làng từ một thời xa vắng
Mãi ngọt ngào ân nghĩa Ông Cha
Ơi, Quê làng! Ơi, Làng quê ta!
-------------------------------------------
(*)Tắm sông không xin phép cha mẹ.
XUÂN SANG
Ta reo vui khi xuân đang sang
Chân lang thang đi trong mênh mang
Nghe em ngân du ca thênh thang
Nâng tay em tim ta xôn xang.
LUẬT
Luật pháp nói lời phép nước
Luật đời nói lời muôn dân
Luật thơ nói lời cảm xúc
Luật nhạc nói lời tri âm
Luật yêu nói lời gì nhỉ:
Có phải nói lời con tim?
Thêm nữa điều này, nghe em:
Luật yêu thêm lời tức tưởi
Bởi yêu khiến hồn nhức nhối
Bởi yêu "chết ở trong lòng"(*).
---------------------------------------------
(*)Mượn ý thơ Xuân Diệu: "Yêu là chết ở trong
lòng một ít/Vì mấy khi yêu mà đã được yêu".
XUÂN EM
Giọt sương long lanh
Treo trên cành nhớ
Lộc ươm xanh xanh
Ngậm vành môi nở
Gió thả tơ mành
Gọi tình bên cửa
Ai gieo ấp ủ
Ươm hồn xuân ta?
ĐI
Từng bước đi chập chững
Đến bước đi vững vàng
Ta đi ra khỏi làng
Ta đi xa khỏi nước
Luôn nhìn sau, nhìn trước
Chớ bỏ quên lối về...
GIỌT BỒI
Dòng sông quê nghèo không đủ phù sa
Nên đất Mẹ thiếu màu xanh cho lúa
Mẹ như cây cả một đời héo úa
Đợi phù sa mang giọt mát cho đồng
Qua mấy mùa phơi lưng bên sông
Gom giọt phù sa cho bồi đất Mẹ
Dòng sông chiều nhè nhẹ
Anh nâng niu từng hạt bồi em
Đắm hồn mình trong dáng Mẹ yêu thương
Như dòng sông nghèo anh đi muôn phương
Vẫn khát phù sa như cánh đồng quê Mẹ
Dẫu đôi bờ sông - đời muôn vẻ
Vẫn đợi bồi từ những giọt em:
Anh từ thuở ấy không quên
Để nên hoài niệm
Trong anh... giọt bồi.
VÔ ĐỀ
Không là hội viên của hội nuôi ong
Vẫn mật ngọt tràn đầy ngàn đõ
Không là đội viên đội đua thuyền trên sông
Vẫn ngạo nghễ vượt ngàn con sóng vỗ
Không là hội viên của hội này, hội nọ
Vẫn xôn xao bát ngát hương đời...
Dẫu không...
Mà vẫn...
Hỡi người!
THƠ NHƯ QUẢ CHÍN
Thi tứ và thi từ
Như quả thơm mới chín
Ruột nồng nên thi tứ
Vỏ thơm nên thi từ
Không ruột sao nên trái?
Không vỏ ruột sao thành?
Quả ngon dâng hiến thơm lành:
Thi từ - thi tứ kết vành thi hoa...
CẢM XÚC THÁNG MƯỜI
Tháng mười nghe trời chớm lạnh
Tháng mười cơn bão đã yên
Tháng mười ngày vui em đến
Tháng mười - tháng Mẹ về Tiên(*)...
Tháng mười buồn vui xao xuyến
Tháng mười nhiều chuyện không quên!
-------------------
(*)Tháng có giỗ Mẹ.
CHỐN VỀ
Chốn về thao thức người đi mãi
Chiếc gió quạnh hiu ngủ dưới thềm
Tia nắng cuối ngày nghiêng lối ngõ
Dế còm kêu khúc nhạc sầu đêm.
CHẠM
(Gửi N.T.U)
Mặt xa nhưng chẳng cách lòng
Duyên tơ nên đã mặn nồng trong nhau
Chạm rồi – chạm tới thẳm sâu
Còn hơn nắm – ngại nhạt màu hoàng hôn.
CAO NGUYÊN
Cao nguyên thăm thẳm mây trời
Rừng thơm náo nức nói lời yêu thương
Tay người rót giọt T’rưng
Từ trong tre nứa mà vương vương lòng
Qua bao núi tận sông cùng
Vẫn hồn ngây ngất giữa lòng cao nguyên.
LÁ RƠI GỌI CHIỀU
Thu Thủy
(Đáp bài "Chiều Nguyên Tiêu ở Văn Miếu")
Hồ văn níu bước khách thơ
Con thuyền lục bát ngẩn ngơ tròng trành
Mây trời in đáy nước xanh
Câu lục - câu bát không thành một đôi
Người ơi, hội đã tan rồi
Gác chuông xao xác lá rơi gọi chiều...
VẪN CỨ NGUYÊN TIÊU
Nệ chi cứ phải Nguyên Tiêu
Đã thi nhân, cứ mỗi chiều thi nhân
Dẫu không có ánh trăng ngân
Vẫn dìu em… nhẹ đôi chân mỗi chiều.
CHIỀU NGUYÊN TIÊU Ở VĂN MIẾU
Hội tàn thơ cũng đi rồi
Để ai ngơ ngẩn đứng ngồi không yên
Chiều về câu lục rơi nghiêng
Để cho câu bát chung chiêng nỗi sầu
Trách ai để lỡ nhịp cầu
Câu thơ lục bát nát nhàu hồn ta
Khuê Văn vời vợi trôi xa
Làn Mây Trắng gọi lòng ta...dịu dàng
Xuân vui nở lộc mịn màng
Một chiều văn Miếu...chiều vàng hồn ta
Tàn chiều - ngơ ngẩn vào ra
Còn nghe văng vẳng gần xa...giọng Người.
VALENTINE-MỘT NGÀY…
Sáng ngày ra
Anh trao em
Hộp sô-cô-la
Ngọt ngào quyến rũ
Trưa nắng hồng
Anh dắt em
Lên vòm tháp cũ
Phiêu diêu
Gió thổi ngọt ngào
Nắng trưa thả vàng hanh hao
Anh đưa em vào màu xanh hoa trái
Chậm rãi
Chiều về
Ta dãi dề triền đê
Hương cỏ mật
Tỏa mùi thơm
Ngọt ngào đầu lưỡi
Đêm về
Men tình bổi hổi
Dìu nhau
Lên đỉnh tình thiêng
Trời bung biêng
Đất chung chiêng
Ngất ngây
Hà hổn
Du miên
Nuỗng nà...
VẪN CỨ NGUYÊN TIÊU
Nệ chi cứ phải Nguyên Tiêu
Đã thi nhân, cứ mỗi chiều thi nhân
Dẫu không có ánh trăng ngân
Vẫn bên em nhẹ đôi chân mỗi chiều.
CHÙM THƠ VỀ ĐÀ LẠT
1.ĐƯỜNG LÊN
Xe cheo leo đưa ta lên cao nguyên
Thông bên ta, ta bên thông đan xen
Bỗng gặp Đơn Dương vùng đất phẳng
Gió rừng mang lạnh tự đèo bên.
2.MƯA
Mưa rừng gọi con nai kêu đêm
Nghe ớn lạnh giữa ngày hè nhiệt đới
Mưa Đà Lạt dẫu không là mong đợi
Vẫn đọng trong ta bao nỗi bồi hồi.
3.HỒ THAN THỞ
Xin chớ biến mình thành kẻ thờ ơ:
Khi ngắm cảnh quan bên Hồ Than Thở
Hãy đi ngược dòng đời quá khứ:
Đếm đủ cặp tình từng than thở mơi đây!
4.LANG BIANG
K'Lang cùng với Hơ Biang(*)
Mối tình oan nghiệt sầu thương muôn đời
Hận hờn muôn thuở đầy vơi
Còn bâng khuâng cả một trời Lang Biang.
---------------------------------------------------
(*)Huyền thoại về đỉnh Lang Biang.
5. THÁC HANG CỌP
Anh hùng giết cọp(*), Người ơi!
Ngàn năm đứng đó cho Đời cậy tin
Canh cho giấc ngủ êm đềm
Canh cho mảnh đất cao nguyên an lành.
--------------------------------------------------
(*)Huyền thoại về Thác Hang Cọp.
6. NÉT RIÊNG ĐÀ LẠT
Nét riêng Đà Lạt gì đây?
Tiết trời se lạnh, mây bay ngang đèo
Sương rơi bảng lảng trời chiều
Nét riêng Đà Lạt: Hiu hiu nỗi buồn.
7. ĐÀ LẠT ƠI!
Đà Lạt ơi! Đà Lạt ơi!
Đi trong em giữa một trời đầy hoa
Trong em: Biếc ngọc, xanh ngà
Trong em: Ngập giữa bao la sắc màu.
8. GỬI EM
Đà Lạt đông về có lạnh không em?
Anh gửi về em trong nỗi niềm giăng mắc:
Ít tia nắng Sài-gòn, ít gió hanh miền Bắc
Cùng ngọn lửa lòng đến tận đáy tim em!
TRAO NHAU
Trao nhau hơi thở nồng nàn
Quờ tay bỗng chạm... mịn màng non tơ
Hổn hà hổn hển trong mơ
Ấp ôm hạo hực, u ơ ta mình
Nâng nhau tới đỉnh nuông tình
Dẫu cho xiêu quán đổ đình... vẫn nâng!
BÀI CA MÙA THU
Ai viết mùa xuân chim ca
Ai viết mùa hè sen mở
Ai viết mùa đông sương sa
Ta viết mùa thu cúc nở
Ngày sinh em
Mây nhởn nhơ bay
Gió về u ủ
Lăn tăn sóng nước sông gầy
Câu hát ầu ơ trôi vào giấc ngủ
Biết nhau từ ngày xưa cũ:
Ngác ngơ sóng nước Hồ Tây
Đêm trừ tịch sắc đào hây hây
Tiếng giao thừa lẳng lặng
Một câu thơ rung, một làn sương trắng
Nghe hồn mơ linh tưởng dập dìu
Trong tiếng lòng hà hổn, phiêu diêu
Hà Nội vào chiều
Sông Hồng háo hức
Nắng bồn chồn, rạo rực
Heo may thổi tàn ngâu
Ta cùng em về đâu?
Môi gắn môi xao xuyến
Mắt tình trao lúng liếng
Trôi nhau vào lung liêng
Dìu nhau lên đỉnh du miên
Dịu ngọt vào nhau sâu thẳm
Ơi, từ thuở Tây Hồ đuối đắm
Để hôm nay rạo rực sóng Hồng...
Thu về thấp thỏm bên sông
Vẳng nghe linh tưởng động rung chiều vàng
Kể từ buổi ấy xốn xang
Đã nay réo rắt tiếng đàn ngân nga
Thu hời, thu hỡi! Ời a...
28-8-2011
MÙA EM
Em không phải là mùa của đầu năm
Nhưng thời tiết chẳng gì lạnh-nóng
Dẫu em không phải là mùa xuân
Vẫn gió reo vui mát lành nồng ấm
Em đến hạ lui vào cõi vắng
Để rồi cái nóng cũng đi theo
Nắng chạy trốn trong vòm mây trắng
Gió vật vờ trêu ngọn cải liêu điêu
Em mặc định cúc vàng phiêu diêu
Gió heo may thiết thao mùa sáng
Trời bảng lảng một màu nắng trắng
Chim ngói về rợp cánh chiều em
Mưa đông che màn trời giăng giăng
Vẫn mùa em nồng nàn đằm thắm
Đông dẫu đến mùa em vẫn ấm
Vẫn cúc vàng óng ả long lanh...
*
Bởi rằng mùa vẫn cứ xanh
Mùa em
Mãi mãi cho anh ngọt ngào
Mùa em
Nghe gió xạc xào
Cho hồn anh gửi dạt dào
Mùa em!
MÂY
Em là mây bay
Anh là cá nhảy
Mây thành nước chảy
Cá ùa dòng em
Nước chảy êm êm
Hòa vào lòng cá
Nghe lời nuông nã
Trong nhau bồi hồi
Ngất ngây nghiêng ngả đất trời
Cá vờn trong nước nói lời con tim.
TA-MÌNH
Xa thân nhưng chẳng xa lòng
Xa nhau nhưng đã mặn nồng trong nhau
Ta-Mình đến tận thẳm sâu
Và đi tới tận khát khao của tình
Ai đưa Ta đến với Mình
Ai đưa Mình đến gieo tình trong Ta
Không ai! Chỉ bởi Mình-Ta
Từ duyên tơ chắp cho Ta, cho Mình ...
RẠO RỰC
Dáng ngọc phiêu du đằm trong mộng
Nhưng hồn say đã quyện tơ lòng
Đã ngây ngất trong tình thi xao động
Một trời yêu ngút ngát mênh mông!
Chiều nay nghe cơn mưa đưa đông
Bàn tay háo tìm miền sâu thẳm...
Nghe run rẩy lời em văng vẳng
Rạo rực anh căng sức trâu đồng...
Bàn tay ham – bàn tay run run
Chạm tới tận miền yêu ngây ngất
Để không gian nghiêng trời đổ đất
Để thời gian mãi mãi hôm nay...
ĐÊM MỘNG
Dáng ngọc phiêu du đằm đêm mộng
Nhưng hồn say đã quyện tơ lòng
Đã ngây ngất trong tình thi xao động
Một trời yêu ngút ngát mênh mông!
Chiều nay nghe cơn mưa đưa đông
Bàn tay háo tìm miền sâu thẳm
Nghe run rẩy lời em văng vẳng
Rạo rực anh căng sức trâu đồng...
Bàn tay ham – bàn tay run run
Chạm tới tận miền yêu ngây ngất
Để không gian nghiêng trời đổ đất
Để thời gian đằng đẵng mê say...
Để hình rực cháy trong tay
Để hồn thẫm chín trong cây thi tình
Vào nhau
Sâu thẳm, hỡi mình!
Trao hồn nghiêng ngả
Trao hình ngả nghiêng
Dìu nhau vào cõi bung biêng!
NGƯỜI XƯA
Vắng bóng người xưa thấy nhớ nhiều
Kiếm tìm không gặp bóng hình yêu
Cay cay giấc ngủ ròng đêm trắng
Chát chát cơm ăn sáng lẫn chiều
Bởi nhớ càng thêm tim nhức nhói
Vì thương ngọc thể dáng liêu xiêu
Ôm buồn ngóng đợi nhiều năm tháng
Đón gặp người xưa trong tiếng yêu!
CHUỖI ĐỢI
Đã mấy thu rồi nhớ dáng ai
Thướt tha lả lướt buổi chiều phai
Tóc mây vai xõa vờn khi tối
Da ngọc thơm nồng buổi sáng mai
Mắt biếc long lanh làn bích thủy
Má hồng tươi đỏ chẳng tàn phai
Xa nhau mang nhớ vùi trong mộng
Tháng tháng năm năm chuỗi đợi dài.
KHAO KHÁT HOA SƯA
Kể từ ngày ấy vào Thu
Trong anh mang mãi khúc ru gọi tình
Khát khao!
Anh khát khao mình!
Hoa sưa đưa lối anh tìm dấu chân
Trúc Hồ
Cá có nổi tăm?
Để cho điếu khách đăm đăm đợi chờ
Thu nay trăng tỏ hay mờ?
Lòng anh khao khát
Đón chờ Hoa sưa.
CHỐN VỀ
Chốn về thao thức người đi mãi
Ngọn gió quạnh hiu ngủ dưới thềm
Tia nắng cuối ngày nghiêng lối nhỏ
Dế còm ru khúc nhạc vào đêm
Bóng lẻ trăng vơi cõi mộng huyền
Nhớ thuở chốn về trong tay gối
Nghe lòng vời vợi nỗi niềm riêng
Cái thuở chốn về ai có quên?
Để ai nhớ mãi mái trời nghiêng
Hạt mưa thuở ấy nghe lòng lạnh
Cho đến hôm nay vẫn nỗi niềm
Mãi đến hôm nay vẫn nỗi niềm
Để lòng ôm trọn mảnh tình riêng
Có nghe xao xuyến lời ai đó
Chốn về - chốn ấy mộng hồn thiêng.
THƠ EM
Gặp em đôi ba lần trong đời
Chỉ đọc thơ em ngời ngời trên mạng:
Hồ hởi bình mình khi trời sáng
U uất hoàng hôn khi trời chiều
Con gió mùa thu phiêu diêu
Cái nắng lửa thiêu mùa hạ
Thơ em mùa xuân hoa nở
Gọi ấm nồng mùa đông
Thơ em thao thiết lòng
Thơ em hồn day dứt
Khi giăng giăng lộng cánh chim hồng
Lúc ẩn ức âm thầm chim vạc
Thơ em lòng man mác
Gửi hồn vào lòng anh
Thơ em vàng-đỏ-trắng-xanh...
Thơ em muôn sắc cho anh thẫn thờ!
CHỐN VỀ
Chốn về thao thức người đi mãi
Chiếc gió quạnh hiu ngủ dưới thềm
Tia nắng cuối ngày nghiêng lối ngõ
Dế còm kêu khúc nhạc sầu đêm.
XA MẶT SÁT LÒNG
Mặt xa nhưng chẳng cách lòng
Xa nhau mà đã mặn nồng trong nhau
Bàn tay tìm đến thẳm sâu
Luồn vào tới tận thẳm sâu của tình
Ai đưa ta đến với mình
Ai đưa mình đến gieo tình trong ta
Không ai!
Từ cõi thi ca
Từ duyên tơ chắp cho ta với mình!
XUÂN EM
Giọt sương long lanh
Treo trên cành nhớ
Lộc ươm xanh xanh
Ngậm vành môi nở
Gió thả tơ mành
Gọi tình bên cửa
Ai gieo ấp ủ
Vào hồn xuân ta?
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét