Thứ Năm, 20 tháng 12, 2012
CHÙM THƠ RÚT TỪ TẬP THƠ "SẮC LÁ"
RẰM THÁNG BẢY
Ngày rằm xá tội vong nhân
Chết rồi vẫn sợ lỗi lầm đó ư?
Cõi âm còn vậy, không ngờ
Cõi trần sao nỡ làm ngơ lỗi lầm?
HỒN RỪNG
Chim trốn nắng bay tìm trong hiu hắt
Cây trơ cành khắc khổ giữa rừng khô
Đất kiệt quệ bởi mạch ngầm đã tắt
Hồn rừng ơi, xơ xác tự bao giờ
Hồn rừng đi rồi để lại đất bơ vơ
Nỗi oán giận cùng xót xa trộn lẫn
Oán kẻ giết rừng lưỡi rìu tàn nhẫn
Để hồn rừng héo hắt xác xơ...
MÙA ĐÔNG Ở QUÊ
Mây đen phủ kín bầu trời
Gió than nức nở đưa lời ưu tư
Bờ sông hiu hắt lau khô
Chú chim bói cá xác xơ bám cành
Hồ khan queo quắt rêu xanh
Trẻ trâu núp dưới chòi canh giữa đồng
Lào xào tiếng của mùa đông
Bồ nâu xõa cánh buồn không kiếm mồi
Tre già níu lá "cầm hơi"
Giếng lang vơi nước đã thôi tay gầu
Vàng khô giàn bí giàn bầu
Ban mai ướt đẫm nhuốm màu sương sa
Gió gào tím tái hồn ta
Ở quê mới biết sao là mùa đông
Thương người thợ cấy giữa đồng
Áo tươi nón lá ấm lòng chút nao?
NHỎ NHOI
Nhỏ nhoi là nhỏ nhoi ơi
Hay ăn hay ngủ chăm chơi ông mừng
Ngoài sân tiếng trẻ tưng bừng
Nhỏ nhoi con cũng vui cùng chị anh
Này hoa này kẹo này tranh
Con chia cho bạn chớ giành phàn hơn
Nhỏ nhoi đôi gót chân son
Đôi bàn tay ếch mắt tròn chim khuyên
Má bầu có lúm đồng tiền
Tiếng con reo tựa tiếng chim trong ngần
Xôn xao điệu nhạc vào xuân
Nhỏ nhoi từng bước con lần lối đi
Đường xa biết mấy nặng nề
Trên vai mang cả bộn bề thế gian
Mai ngày dẫu lắm gian nan
Siêng năng con học say ham con làm
Chẳng mong xuất chúng siêu phàm
Chỉ mong rạng rỡ họ hàng gia phong
Ông Bà Cha Mẹ cầu mong...
TRƯƠNG CHI
Chàng Trương mặt xấu da đen
Hát hay cũng cũng chẳng xây nên mộng đời
Kiếp sau nên nhớ lấy lời
Hãy đem tiếng hát dâng người chân quê
Hám chi Mỵ nữ phòng khuê
Để dòng sông khóc tỷ tê đời tình
Chèo xuân mở hội sân đình
Thương cho tiếng hát đắm mình đáy sông
Trách ai yêu chẳng hết lòng
Chỉ yêu tiếng hát mà không yêu người.
CỘI XƯA
1.
Sinh con trên mảnh đát nghèo
Bếp mai hết gạo bếp chiều lạnh tanh
Tảo tần vai Mẹ mỏng manh
Củi khô bán chợ lúa xanh bán đồng
Nuôi con phụng dưỡng mẹ chồng
Mưa dầm bão giật chẳng lòng phôi pha...
2.
Cháu con sum họp đầy nhà
Cúi đầu kính Me, kính Cha sinh thành
Cội xưa nay mới có cành
Càng thương Mẹ thuở lạnh tanh bếp chiều
Càng thương Quê – mảnh đất nghèo
Nơi đây cất giữ bao điều cội xưa!
TÌM LẠI HƯƠNG NGÂU
Bao nhiêu năm đã xa rồi
Vẫn nguyên kỷ niệm một thời trong anh:
Mắt nhìn lúng liếng long lanh
Miệng cười nghiêng cả trời xanh thuở nào
Xưa không nên mận nên đào
Để cho lúng liếng rơi vào nơi đâu
Ta về tìm lại hương ngâu
Một thời thoang thoảng mái đầu ai xưa
Hương ngâu từ bấy đến giờ...
TẬN NƠI THẲM CÙNG
Soi gương con tự ngắm mình
Làn môi giống mẹ ánh nhìn giống Cha
Bàn ta thon hả giống Bà
Giống Ông con có nước da mặn mòi
Tuệ thông không hiện gương soi
Nhân từ lắng đọng tận nơi thẩm cùng
Ngàn năm quốc sắc gia phong
Cho con cái trí cái lòng con ơi!
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét