Trịnh xưa có khúc “Ru tình”(*)
Ta nay có khúc ru mình, mình ơi!
Ru mình từ thuở đưa nôi
Cảm thương cha mẹ đầy vơi... ru mình
Ru mình từ thuở ươm tình
Lời yêu có để cho mình ngất ngây?
Ru mình trong gió thu nay
Con bồ câu nhỏ ban mai gọi tình?
Ru mình...ta lại ru mình
Dẫu xa dáng, vẫn cứ hình vương say
Ru mình theo hạt mưa bay
Sang ngang lỡ bước mà cay đắng lòng
Ru mình, mình nhớ ta không?
Mình đi ta vẫn ngày trông, đêm chờ!
Ru mình hoài niệm như mơ
Tình xưa còn nữa, hay giờ đã xa?
Ru mình giữa trận phong ba
Thắp lên ngọn nến cho ta ru mình
Ru mình...mình tự ru mình
Ru đi, mình hỡi, gọi tình trong ta!
Ta-mình trong cõi bao la
Ru nhau mà lại hóa ra ru Đời
Biển xa, núi thẳm, sông dài
Ru mình như cả đất trời ru ta
Trời cao, đất rộng, người xa
Nâng câu hát cũ để ta ru mình
Thênh thang đi giữa sóng tình
Dẫu không..., vẫn mãi dáng mình trong ta
Nhạc đời dìu dặt, ngân nga
Ta gom mọi khúc tình ca ru mình
Mơn man em... giấc mơ lành
Vuốt ve em... bỗng trở thành ru ta
Ơi à!... Ơi hỡi!... Ời a!...
Mai Thanh

Có lẽ do blog mới, độc giả chưa biết nhà, nên ít người vào đọc và bình!
Trả lờiXóa