Thứ Năm, 20 tháng 12, 2012

GIÁ SƯƠNG LÒNG NGƯỜI

Tôi đi trên đường mang tên Xuân Diệu Nghe hồn mình rạo rực khúc tình “Ghen” Tôi đi trên đường mang tên Đồ Chiểu Nghe lòng mình náo nức “Lục Vân Tiên”... Tôi mang trong tôi bài thơ Tố Hữu: “Tiếng chổi tre” Quét vào đâu? Không có một tên đường! Bùi ngùi tôi - nặng vấn vương... Nỗi niềm tôi - lạnh giá sương lòng người! 

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét