Thứ Tư, 19 tháng 12, 2012

VIỆT NAM TA Trường ca)






      
                                             

Mai Thanh
Chương 1: Sinh thành-phát triển
Chương 2: Hai mặt cuộc đời
Chương 3:Văn hóa đậm đà
Chương 4: Tiếp bước đi lên


                    *


Chương1.
SINH THÀNH -
PHÁT TRIỂN

Dựa lưng vào Trường Sơn
Ngẩng mặt nhòm Đông Hải
Ta – hậu duệ của Mẹ Âu Cơ
Của Cha dòng họ Lạc
Theo Mẹ lên rừng theo Cha xuống biển
Ta làm nên Tổ quốc Lạc Hồng
Tổ quốc của những người đàn ông xả thân vì nước
Của những người đàn bà tần tảo sớm hôm
Đất nước của Phù Đổng Thiên Vương
Của Tản Viên
Của Mẫu Nghi Chúa Liễu
Và của chàng trai nghề chài họ Chử
Họ bất tử như nước này bất tử
Họ quên mình cho xứ sở quê hương
Từ Hai Bà Trưng, Bà Triệu
Từ Lý Bí, Thúc Loan
Đến Phùng Hưng, rồi nữa Ngô Quyền
Tiếp đến Đinh, Lê, Lý, Trần, Lê
Quang Trung-Nguyễn Huệ
Qua dòng tộc Nguyễn Hoàng
Đi vào thời đại Hồ Chí Minh
Lịch sử trải mấy ngàn năm
Cây ná, thanh gươm
Mũi tên, khẩu súng
Tuôn đổ máu đào
Để giữ vững vương triều-xứ sở
Đất nước đầu sóng ngọn gió
Xả mình cứu những con đê
Dẹp bão lũ để đón lúa về
Để gọi mùa ngô căng hạt

Để tiếng hát hội mùa dào dạt ngân vang
Thôi thúc đánh giặc giữ làng
Riết róng giữ mùa ngô lúa...
Đánh giặc như Thánh Gióng
Giữ mùa như Tản Viên
Thương nhau theo Liễu Hạnh-Mẹ Hiền
Tình yêu hồn nhiên như Tiên Dung-Đồng Tử...
Tổ quốc hồng trang sử
Đất nước ngời trang văn
Nhìn trở về xưa mấy ngàn năm
Lòng chẳng thẹn cùng sông núi
Tre Đằng Ngà lũ giặc Ân chết rụi
Bạch Đằng giang dậy sóng Ngô Quyền
Đinh Tiên Vương thống nhất mọi miền
Ngời ngời quốc danh
Đại Cồ - Non nước Việt
Bài thơ thần bên bờ Như Nguyệt
Hào hùng Thường Kiệt
“Nam quốc sơn hà Nam đế cư!”
Lại thêm lần nữa:
Trên Bạch Đằng xưa
Hưng Đạo Đại vương dậy sóng
Những Chi Lăng, Xương Giang, Tốt Động...
Sảng hào bài Đại Cáo Bình Ngô
Nguyễn Huệ-Quang Trung áo vải phất cờ
Chôn bao vạn quân Thanh
Dưới mồ Đống Đa lịch sử!
Đánh giặc Pháp bao lần sinh tử:
Cần Vương theo chiếu Hàm Nghi
Rồi chín năm kháng chiến trường kỳ
Tiếp nữa hai mươi năm đánh Mỹ
Từ Điện Biên tiến quân vào ngụy quyền dinh lũy
Từ khoét núi xuyên hầm đến thần tốc xông pha
Giành vẹn tròn một dải nước non ta!

Nhìn gần rồi lại nhìn xa
Nhìn đất nước rồi nhìn ra thế giới
Hệ thống mới – cờ búa liềm phấp phới
Tiến lên theo lý tưởng loài người:
Không đói nghèo cho khắp muôn nơi
Không áp bức con người trên mọi nẻo
Rồi hệ thống thực dân sụp đổ
Cả loài người hăm hở đi lên...
Buồn biết bao nhiêu
Khi điều tốt đứng chưa yên
Chuyện dở đã xông vào chiếm chỗ:
Duy ý chí như cuồng phong quẫy cựa
Thói cực quyền như đá nặng ngàn cân
Rồi lại thêm nhũng lạm - quan tham
Hệ thống bảy mươi năm thành mây khói
Ta vẫn vững trên con đường đi tới
Theo lý tưởng loài người bằng cách của riêng ta!
Mang lại giàu sang cho cả muôn nhà
Mang lại tự do toàn xứ sở...
Như lời Bác vẫn thường nhắc nhở:
“Chủ nghĩa nào cũng cần lành áo no cơm!”


Đường lên dẫu lắm gian truân
Bắp tay không mỏi gân chân chẳng chồn...

Chương 2.
HAI MẶT CUỘC ĐỜI

Say vui nhưng chẳng quên buồn
Bởi đời luôn hai mặt
Như cuộc sống khi khoan khi nhặt
Như vũ trụ có ngày có đêm
Đang vui hân hoan đại thắng Điện Biên
Bỗng buồn “quá tả” nông thôn cải cách
Vui hả hê dựng xây Miền Bắc
Buồn tư duy trói buộc tinh thần
Có những anh hùng-liệt sĩ vì dân
Không ít kẻ đào quân – trốn lính
Cơ chế hiện hành nghe lời vui cất tiếng
Vẫn xót lòng bởi nghèo đói chưa vơi
Một ít giàu lên mặc sức ăn chơi
Bao thân phận hẩm hiu khốn khổ 
Có nhiều người tác phong năng nổ
Thôi thúc kiếm tìm
Để cái vui từng bước sinh thành
Lại có những cái đầu lạnh tanh
Trì trệ tư duy như người dưới mộ
Nhìn cuộc đời ngu ngơ, bỡ ngỡ
Khi người người chung tay
Tiến lên phía trước
Khi tất cả xả thân vì nước
Không ít kẻ đua nhau đục khoét
Đẫy tay vơ vét “của chùa”
Ai đó hết lời lên án xưa
Mà chẳng thấy nay đầy vấn nạn
Nhiều nếp nghĩ hồng tươi bừng sáng
Lắm tư duy rực rỡ mai hồng
Vẫn không ít người nói có mà không
Vẫn không ít người nói không mà có
Khi vàng son thì xông lên hăm hở
Lúc sa cơ vội vã ngã cờ
Mặc sức mỉa mai một thuở dại khờ
Hết lẽ chê bai một thời thơ mộng
Một dân tộc đất dài biển rộng
Mấy ngàn năm bền vững cõi bờ
Bao người này say giấc mơ xa
Bao kẻ nọ nhỏ nhoi thiển cận
Khi có tình thương mênh mông vô hạn
Là lúc “Nhiễu điều phủ lấy giá gương”
Cũng có kẻ bo bo không biết nhịn nhường
“Cháy nhà hàng xóm bình chân như vại”
“Tiền thầy bỏ đẫy sống chết mặc bay”
Không chút mủi lòng chia sẻ dứt day
Trước đớn đau người khác
Khi chịu đựng hy sinh vì đất nước
Bởi tính tiên phong, gian khổ không nề
Nhưng tác phong nông nghiệp lề mề
Thêm nữa tư duy siêu hình, méo mó...
Thấy cho hết những gì đáng có
Nhận rõ những gì ta chẳng chờ mong

Dòng sông hai mạch song song
Thải đi mạch đục; mạch trong đón về
Đục trong trăm nỗi bộn bề
Đôi lời tâm sự dãi dề lòng ta.

 Chương 3.
VĂN HÓA ĐẬM ĐÀ

Nhìn lại mình từ thuở xưa xa
Văn hóa nước nhà – một kho tàng đầy ắp
Từ Kinh Dương Vương-Lộc Tục
Đến Sùng Lãm-Lạc Long Quân
Cùng nàng Âu Cơ giao thân
Nên Tiên-Rồng trăm trứng
Cội nguồn Tổ quốc-Non sông
Hơn 50 quốc tộc anh hùng
Ngồn ngộn các sử thi:
“Đam San” Ê-đê
“Xóng chụ xon xao” Thái
“Đẻ đất đẻ nước” Mường...
Mãi mãi vấn vương
Trong điệu hát xẩm xoan
Day dứt giọng bà Cầu(*)
Cao sang nhịp ca trù bà Quách(*)
Mắt lúng liếng nâng bài chèo bát ngát
Miệng ngọt ngào lời bà Lý ngân vang(*)

Câu quan họ mịn màng:
Thổn thức lời mời Thúy Cải(*)
Bài ca phường vải
Hòa cùng tiếng hát đò đưa
Giọng ru hời vời vợi nỗi niềm xưa:
“Cày đồng đang buổi ban trưa
Mồ hôi thánh thót như mưa ruộng cày”
Tiếng Trống Đồng tung cánh Lạc bay
Miền Ốc-Eo gọi mời quá khứ
Ngọn Tháp Chàm dội về nỗi nhớ
Nâng hồn ta theo mảnh đất duỗi dài...
Cong cong hình hài
Gánh thóc đòng đưa
Ba miền chung vai nâng đỡ
Đại cáo bình Ngô hào hùng
Mà khoan dung nhân nghĩa
Đọc Nguyễn Du nghe lòng rưng rưng
Thương tiếc một tấm thân
Đau xót mọi kiếp người:
“Lời rằng bạc mệnh cũng là lời chung”
Ta ngắm Bác ung dung
Những bài thơ trong ngục
Giữa xuân trời náo nức
Gặp trăng ngân đầy thuyền...
Như đất nước mình
Bát ngát trăng lên
Ba Con Người ngời tên:
Ba vĩ nhân ở ba thế kỷ (**)
Lồng lộng hồn Chân – Thiện – Mỹ
Một dân tộc qua nhiều thiên kỷ
Lẫy lừng bay giữa nhân gian...

Ôi, tự hào Văn hóa Việt Nam!


 Chương 4.
TIẾP BƯỚC ĐI LÊN
Nào! Ta lại đi lên!
Xốc lên vai hành trang lịch sử
Đường lên hăm hở
Thách thức nhiều cản trở
Ngời ngời cơ hội mời dâng
Lịch sử gọi những bàn chân
Đi tiếp chặng đường đang mở
Ta tự mình đã rõ
Những điều dở điều hay
Những cái mỏng cái dày
Không được phép tự ty
Lại càng không tự mãn
Không quá say sưa về một thời quá vãng
Không bàng hoàng trước thế giới đổi thay
Lạc hậu nghèo nàn là nỗi dứt day
Không thể sống chung cùng đói nghèo lạc hậu
Cởi bỏ nỗi đau ngẩng đầu nhìn phía trước
Hâm bầu máu Lạc Hồng


Theo lời Non Nước:
Dù thế nào dân cũng phải ấm no

Tiếp bước đi lên theo đà tiên tiến
Đất nước!
Mênh mông là biển
Bát ngát là rừng
Bao la trung du nhiều vẻ

Quặng vỉa bộn bề trong lòng đất mẹ
Rốn dầu ăm ắp đại dương
Sức trẻ bời bời bốn phương
Trí tuệ dạt dào tám hướng
Gọi mời tiên tiến
Gọi mời đi lên
Lên tới đỉnh cao
Nhìn đi bốn hướng
Hướng Tây có bạn bè
Hướng Đông có biển cả
Nhìn rõ sóng ma vờn ven biển
Giữ cho bờ đảo không mòn
Giữ những giếng dầu Đất Mẹ
Ơi, anh lính Hải quân
Hiên ngang hùng vĩ:
Việt Nam!
Hôm nay sắc trời màu da cam
Hẳn ngoài khơi có bão?
Bão đất-bão trời
Bão người-bão thú
Cả Việt Nam là hạm thuyền chống giữ
Cho vẹn tròn biển đảo Ông Cha
Ơi, Hoàng Sa!
Ơi,Trường Sa!
Là vậy đó:
Trên đường đi tới
Vừa xây vừa giữ
Nâng đất nước lên tầm cao vạm vỡ
Và đi lên trong êm ả yên bình
Giữ đất này bão lặng trời xanh
Đã từ thuở “Sơn hà Nam quốc”
Tiếp thời “Đại cáo bình Ngô”
Đến “Tuyên ngôn” dõng dạc tiếng Bác Hồ
Vững chãi sơn hà xã tắc
Cuộc hành trình dồn chân bước tiếp
Rỡ ràng thế kỷ ta ơi!
Tuyên ngôn mới:
“Dân giàu nước mạnh!”
Tỏ rõ tinh thần Việt Nam ta!

 *
* *

Chuyện gần rồi nữa chuyện xa
Chuyện hôm nay chuyện ngày qua đã nhiều
Chuyện vui như gió nâng diều
Chuyện buồn âu cũng là điều như nhiên
Chuyện vui thúc bước ta lên

Chuyện buồn - bài học không quên, hỡi người!
Đã nghe chân bước của Đời
Đã nghe hồn Nước ngọt lời ru ca:
Ơi hời, ơi hỡi
 Việt Nam ta!
(*) Nữ nghệ sĩ ưu tú Hà Thị Cầu (hát xẩm), nữ nghệ sĩ nhân dân Quách Thị Hồ (hát ca trù), nữ nghệ sĩ nhân dân Minh Lý (hát chèo), nữ nghệ sĩ ưu tú Thúy Cải (hát quan họ).
(**) Ba Danh nhân văn hóa thế giới được Unesco công nhận: Nguyễn Trãi – thế kỷ XV, Nguyễn Du – thế kỷ XVIII, Hồ Chí Minh – thế kỷ XX.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét