Chủ Nhật, 10 tháng 2, 2013

MÙA EM Không, em đâu phải là mùa xuân Nhưng thời tiết chẳng gì lạnh-nóng Dẫu em không phải là mùa xuân Vẫn gió reo vui mát lành nồng ấm Em đến, hạ lui vào cõi vắng Giã từ, cái nóng cũng đi theo Nắng chạy trốn trong vòm mây trắng Gió vật vờ trêu ngọn cải liêu điêu Em mặc định mùa cúc vàng phiêu diêu Gió heo may thiết thao mùa sáng Trời bảng lảng một màu trắng nắng Chim ngói về rợp cánh chiều em Mưa đông che màn trời giăng giăng Vẫn mùa em nồng nàn đằm thắm Đông dẫu đến mùa em vẫn ấm Vẫn cúc vàng óng ả long lanh! Bởi rằng mùa vẫn cứ xanh Mùa em mãi mãi cho anh ngọt ngào Mùa em nghe gió xạc xào Cho hồn anh gửi dạt dào mùa em... CHỐN VỀ Chốn về thao thức người đi mãi Con gió quạnh hiu ngủ dưới thềm Tia nắng cuối ngày nghiêng lối nhỏ Dế còm ru khúc nhạc sầu đêm Canh trường thao thức cuộc du miên Bóng lẻ trăng rơi cõi mộng tuyền Nhớ thuở chốn về trong tay gối Nghe lòng vời vợi nỗi niềm riêng Cái thuở chốn về ai có quên Để người nhớ mãi mái trời nghiêng Giọt mưa thu ấy nghe lòng lạnh Cho đến hôm nay vẫn nỗi niềm Cho đến hôm nay mãi nỗi niềm Chốn về đâu dễ đã xuôi quên Đắm mãi hồn ta trong luyến nhớ Chốn về, ơi hỡi cõi sầu miên.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét