Thứ Bảy, 2 tháng 2, 2013
THƠ TÌNH CÚC NGUYỄN
THƠ TÌNH CÚC NGUYỄN
Cúc Nguyễn được nhiều độc giả biết đến là một nhà thơ nữ của Vĩnh Long. Giống như thơ tình của nhiều nhà thơ nữ khác, thơ tình Cúc Nguyễn nồng nàn-mãnh liệt và cũng không ít nỗi niềm-thao thiết của tình yêu đôi lứa.
Tuy nhiên, nỗi nhớ nhung-mong chờ của người con gái đối với người tình xa cách là mạch thơ chủ đạo trong thơ Cúc Nguyễn. Cảnh quan thiên nhiên là yếu tố gợi nỗi nhớ nhung ấy:
Biển xanh lấp lánh chân trời
Chòng chành sóng vỗ bời bời sương rơi
Giọt thương giọt nhớ xa vời
Đêm đêm gọi khẽ tình ơi nghẹn ngào
(Nhớ)
Hoặc:
Đã bao đêm thao thức,song thưa
Em trằn trọc hoài bên ô cửa
Trăng ơi trăng khi còn một nửa
Lên mau đi tìm nửa của mình
(Thao thức đêm trăng)
Anh ơi em đợi anh về
Em buồn lặng lẽ nặng nề thoi đưa
Nhớ thương biết mấy cho vừa
Anh đi em đợi cũng thừa hai trăng
Nõi nhớ nhung-chờ đợi ấy mới nặng nề biết bao
(Chờ mong)
Cũng vì quá nhớ nhung-mong chờ mà nàng lo sợ mất chàng:
Anh yêu ơi khi mình tạm chia xa
Đừng níu bám bóng hồng nào khác
Đừng để tình ta mang con tim bội bạc
Đừng để đêm dài nước mắt em tuôn
(Thao thức đêm trăng)
Rồi bỗng nghi ngờ tình yêu:
Lá vàng xuôi gió bềnh bồng
Có người thắc thỏm trong lòng chờ mong
Nữa hồn u uất tiếng lòng
Phải chăng hai đứa chẳng chung một đường
(Chờ mong)
Đôi điều trên đây như là lời giới thiệu mang tính cảm nhận riêng của chủ nhà blog. Mời bạn đọc tiếp nhận một số bài thơ dưới đây để thẩm bình rõ ràng và sâu sắc hơn thơ tình Cúc Nguyễn!
Cảm ơn nữ thi nhân Vĩnh Long!
Cảm ơn bạn đọc!
NHỚ
Biển xanh lấp lánh chân trời
Chòng chành sóng vỗ bời bời sương rơi
Giọt thương giọt nhớ xa vời
Đêm đêm gọi khẽ tình ơi nghẹn ngào
Biển xanh cát trắng hôm nào
Vẫn còn đây mãi ngọt ngào mến yêu
Xa anh em nhớ thật nhiều
Nhớ anh lòng lạnh như chiều hoàng hôn
Bâng khuâng nỗi nhớ ngập hồn
Bồn chồn trong dạ đứng ngồi không yên
Biển xanh cát trắng dịu êm
Nhớ về kỷ niệm miên man tình đầu
Nhớ thương trong dạ ưu sầu
Ngàn năm em nhớ tình đầu vấn vương
CHỜ MONG
Anh ơi em đợi anh về
Em buồn lặng lẽ nặng nề thoi đưa
Nhớ thương biết mấy cho vừa
Anh đi em đợi cũng thừa hai trăng
Hôm nay ngồi ngắm chị hằng
Nhớ ngày tháng cũ nặng lòng quặn đau
Biết rồi tình sẽ ra sao
Anh đi biền biệt sầu đau một người
Anh về em đơi anh ơi
Nhớ anh trong dạ rối bời xót xa
Ve sầu cất tiếng ngân nga
Báo mùa phượng nở thiết tha tình nồng
Lá vàng xuôi gió bềnh bồng
Có người thắc thỏm trong lòng chờ mong
Nữa hồn u uất tiếng lòng
Phải chăng hai đứa chẳng chung một đường
MÙA HẠ
Thế nay đã gần đến cuối hạ
thu về mang theo bao màu lá
Sân sau lá vàng rơi lả tả
Gợi lên cảm xúc mối tình sầu
Đất trời nay thay đổi sắc màu
Cúc dại đang nở rộ vườn sau
Gió hát bài ca mới ngọt ngào
Như lời ru của lá dạt dào
Lấp lánh ánh trăng vàng trên cao
Như ngày nào mảnh tình anh trao
Lời thương chân thành và duy nhất
Yêu em mãi mãi đến ngàn sau
Của ngày tình cờ ta gặp nhau
Anh đã cho lòng em xôn xao
Ngọt ngào những lời yêu hôm nào
Em cứ tưởng như mình chiêm bao.
Có phải đây sự thật hay mơ
Một niềm vui bao đổi bất ngờ
Cho em mật ngọt trong thương nhớ
Tình yêu thương bên những vần thơ.
Mang cho em tình không bến bờ
Thu đến cho lòng em vẫn vơ
Anh đã mang đến những bất ngờ
Cùng em dệt mộng tình nên thơ
Cô đơn chìm khuất trong sương mờ
Cùng em dạo bước giữa rừng thơ
Nay dể cho em trong hửng hờ
Cô đơn lặng lẻ mãi bơ vơ
THAO THỨC ĐÊM TRĂNG
Đã bao đêm thao thức,song thưa
Em trằn trọc hoài bên ô cửa
Trăng ơi trăng khi còn một nửa
Lên mau đi tìm nửa của mình
Hôm nay ta ngẫm lại chuyện tình
Day dứt, nôn nao làm ta mất ngủ
Nỗi nhớ thương nghẹt vào hơi thở
Một bóng hình dằn vặt trong em
Nhớ thật nhiều giọng ai êm êm
Như gió thổi qua làn môi nhè nhẹ
Như giọt nước lành khi khát anh ơi
Để trái tim em loạn nhịp bồi hồi
Đôi môi ơi, hãy giữ mãi nụ cười
Để hình dáng anh in vào cõi nhớ
Chốn xa xôi lời thề xưa hãy giữ
Dẫu phong trần không phai nhạt tình ta
Anh yêu ơi khi mình tạm chia xa
Đừng níu bám bóng hồng nào khác
Đừng để tình ta mang con tim bội bạc
Đừng để đêm dài nước mắt em tuôn
Đừng để cuộc tình nhuộm bóng hoàng hôn
Đừng để lòng em bồi hồi trăn trở
Em gửi về anh cả một trời thương nhớ
Và nụ cười bất chợt nở trên môi
Ôi nửa vầng trăng mơ mộng trong tôi
Soi đẹp niềm vui trong ngày hẹn tới
Lòng ta hỡi sao mà bối rối
Nhớ tới buổi nào sẽ gần gũi bên anh
Có hiểu lòng này,ơi nửa trăng thanh?
ANH CÓ BIẾT
Hỡi anh! có biết hay không?
Đêm dài em vẫn nhớ mong anh hoài
Tìm anh nương tựa bờ vai
Để nghe lời nói bên tai ngọt ngào
Hỡi anh! có biết không nào ?
Nồng nàn ấm áp rót vào hồn em
Lời anh lời thật dịu êm
Tha thiết đắm chìm ngất lịm tim em
Hỡi anh! có biết bao đêm
Tình nồng ấm mãi êm đềm bên nhau
Dù sau này có ra sao
Duyên ta đẹp mãi bên nhau trọn đời...
Dù cho vật đổi sao dời
Lòng em mãi mãi trọn đời bên anh.
Dù cho đôi lứa không thành
Ngàn năm em vẫn yêu anh chung tình...
CŨNG VÌ YÊU
Nhớ anh em thấy ưu buồn
Nghe lòng sầu muộn say nguồn suy tư
Nhớ anh vào buổi chiều thu
Mây trời cuốn gió mịt mù giăng giăng
Hồn em lạc giữa non ngàn
Say trong nỗi nhớ nhặt khoan ấm nồng
Yêu thương nhung nhớ mênh mông
Tình càng ấp ủ dẫu lòng mông lung
Nhớ về một cõi hư không
Mây giăng nổi gió lá tuôn rơi đầy
Men tình càng thấm càng say
Nghe hồn ngây ngất cuồng quay nơi nầy
Nồng say tay nắm bàn tay
Dìu nhau qua những chuỗi ngày xót xa
Để cho tình của đôi ta
Bay lên ngân mãi bài ca cuộc đời
SAY VẦN THƠ
Cứ mỗi lần gặp anh
Em trở thành ngây dại
Nơi thế giới thơ này
Hướng về anh :Mong đợi
Vần thơ đầy ước vọng
Em mong giữa chốn này
Vườn thơ xây thành mộng
Tay xiết chặt trong tay
Một ngày rồi vạn ngày
Đừng mất khỏi tầm tay
Cho giấc mộng đắm say
Bay cao trong ảo mộng
Đôi vòng tay mở rộng
Vần thơ cất cánh bay
Tỏa sáng trên vầng mây
Để hồn say ngây ngất
Hồn thơ ta tràn ngập
Như thiết tha gọi mời
Ta bay giữa đất trời
Quên chuỗi dài năm tháng
VÌ ĐÓA HOA NHÀI
Hoa sao đẹp lạ đẹp lùng
Cho tim ai lại đắm cùng hồn thơ
Gặp nhau dù chỉ một giờ
Sao tim ai lại thẫn thờ nhớ thương
Hoa nhài trong nắng ngát hương
Với ai kết chặt tình thương hôm nào
Hoa Nhài màu trắng thanh tao
Khiến hồn ai lại dâng trào suối thơ
Cho ai luôn mộng cùng mơ
Yêu ai nên đã trao thơ tỏ tình
Đêm đêm thương bóng nhớ hình
Mộng mơ kết chặt tim mình với ai
Say say hồn lại cuồng quay
Mơ màng một cõi thiên thai với người
Bay bay hồn lại chơi vơi
Xuyến xao lòng dạ rối bời vì ai
Hỡi ai tình đã đắm say
Hồn ai theo đóa hoa nhài cuốn đi...
XA CÁCH
Đã bao ngày xa cách biệt
Em đã gọi tên anh biết bao lần
Hồn em vẫn mãi bâng khuâng
Bất chợt thoáng dâng, lên niềm cảm xúc
Anh có còn yêu hoa cúc...!
Một loài hoa mang đầy niềm tình khúc
Mang cho anh tràn hạnh phúc
Mùi hương dịu ngọt phản phất thơ ngây
Chiều vương ước mộng dâng đầy
Để lời êm dịu hồn say ngất ngàn...!
Tim yêu thổn thức miên man
Ngọt ngào ấm áp chứa chan tình nồng.
HOÀI NIỆM TÌNH YÊU
Mỗi khi đọc dòng thơ ngày trước
Trái tim em loạn nhịp từng hồi
Nghe nhoi nhói đau nơi lồng ngực
Tình dạt dào cuộn sóng hồn em
Chắc thật rồi, em đã đau tim
Bởi dội lại phút giây hiển hiện:
Hai đứa mình buổi đầu hò hẹn.
Em đợi chờ từng mẫu nhắn tin
Em đợi chờ những con chữ lặng im
Như có một sức mạnh nào thần bí
Hoài niệm trở về, phải không, anh nhỉ?
Sau bao ngày đã chết giữa đôi tim...
Mai Thanh (Sưu tầm-giới thiệu)
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét