Thứ Bảy, 2 tháng 2, 2013
NHỮNG BÀI THƠ VỀ TÂY HỒ GÂY NHIỀU ẤN TƯỢNG TRONG TÔI
1. CẢNH SẮC TÂY HỒ
CA DAO
Đền Trấn Vũ
Gió đưa cành trúc la đà
Tiếng chuông Trấn Vũ, canh gà Thọ Xương
Mịt mù khói tỏa ngàn sương
Nhịp chày Yên Thái, mặt gương Tây Hồ.
2. THĂNG LONG THÀNH HOÀI CỔ
BÀ HUYỆN THANH QUAN
Tạo hóa gây chi cuộc hý trường
Đến nay thấm thoát mấy tinh sương
Lối xưa xe ngựa hồn thu thảo
Nền cũ lâu đài bóng tịch dương
Đá vẫn trơ gan cùng tuế nguyệt
Nước còn cau mặt với tang thương
Ngàn năm gương cũ soi kim cổ
Cảnh đấy người đây luống đoạn trường.
3. TRĂNG
TỐ HỮU
Đêm qua trăng sáng Cổ Ngư
Trăng đầy mặt nước, trăng như mặt người
Trăng tươi mặt ngọc trên trời
Ngẩn ngơ trăng ngó mặt người như trăng.
4. CHIỀU PHỦ TÂY HỒ
THÁI THĂNG LONG
Bất giác chiều như muốn chậm đi
Gió trên sóng
Đôi thuyền câu thả lưới
Mênh mông sương khói
Hồ Tây sóng vỗ Phủ Tây Hồ
Huyền thoại và giấc mơ
Chầm chậm lễ chùa cùng em cung kính
Tượng Phật trang nghiêm Bà Chúa Liễu
Em khói hương thanh thản một phần đời
Ta khói hương để khỏi chơi vơi
Chắp tay lạy những thánh nhân trời đất
Khói hương rủ lòng mình bồng bềnh cõi Phật
Trời xa xanh tiếng hạc trắng kêu hoài
Những giấc mơ tiếc lắm ban mai
Những khát vọng phía chân trời xa thẳm
Những nỗi buồn gieo neo chiều vắng
Thanh thản bên em trước thềm điện đời thường
Một chút nước mắt cay khói đỉnh lư hương
Tĩnh lặng tận cùng bao la trên sóng nước
Hồn ta lọc trong vàng nắng
Gió Tây Hồ thổi suốt mái rêu phong
Một chiều Hồ Tây cuối năm
Vũ trụ luân hồi u u sóng nước
Rưng rưng lắm mà em chẳng khóc
Hóa vàng đi em lễ Phật Phủ Tây Hồ.
Phủ Tây Hồ
5. TÂY HỒ 2
(NGHIÊNG XUỐNG TÂY HỒ 2)
ĐẶNG HÀ MY
Không có biển để tung trào như bão tố
Nhặt lại thuở miên man
Em về...
Vỗ cùng sóng với Tây Hồ
Búp chiều nở
Hé mầm hương hoang dại
Cho em gội mùa sương khói
Chải lại mái buồn thiếu phụ
Tóc xõa nghiêng lên vóc Tràng An
Ngón sen ló
Hái sao trời vừa mới mọc
Tô son đêm
Cho nhấp nháy khóe môi cười
Nắm bàn tay
Giàn ti-gôn ửng đỏ
Vuột cánh sâm cầm
Tim tím
Sóng mắt trôi
Em chưa thể cùng anh về với biển
Bởi nơi em
Chưa dịu sóng Tây Hồ
Cát nơi ấy
Trùng khơi nơi ấy
Em mang về
Vời vợi chiết vào thơ
Chẳng có ngôi sao nào dấu được vào tay áo
Cho thiên đường
Thơm thảo giấc yêu
Em vẫn thế
Nghiêng mây đường Yên Phụ
Ươm vu vơ
Tóc xõa ngát mây chiều
Không có biển
Để ngậm ngùi muối mặn
Và ngắm những ngôi sao chẳng hái được bao giờ
Em lắng đọng một mặt hồ quá khứ
Một Tràng An
Thăm thẳm giấc cố đô
Một Tràng An
Cay xé năm cửa ô...
*
* *
Và, cũng xin tự giới thiệu dưới đây bài thơ của tôi về Tây Hồ - một bài thơ ẩn chứa nhiều hoài niệm riêng tư:
LÃNG ĐÃNG TÂY HỒ
MAI THANH
Man mác heo may
Anh như tỉnh, như say
Chân bước đường Cổ Ngư xưa
Một chiều nhung nhớ
Hồ Tây đượm màu xanh cỏ
Như thuở ấy Dâm Đàm
Bước tới Nghi Tàm
Chưa tết đến vẫn vào vườn hoa tết:
Anh mê mải tìm hoa
Không quất, không đào
Chỉ một gốc Mai tụ nhựa
Hẹn mùa xuân trắng Mai em...
Bỗng tai nghe văng vẳng Tiếng Đàn
Một cõi tri âm
Một miền linh tưởng
Gặp nữ sĩ Xuân Hương:
Giữa bùn nhơ mà hồn trong trẻo
Cô gái Tây Hồ còn bán nữa chiếu gon?
Gặp đâu đây như sen gói nỗi buồn:
Tìm hồn cỏ thu trên nền xưa cũ
Nghe da diết nỗi niềm hoang hoải
Hồ Tây mớn nước vơi đầy
Sâm cầm ơi, em có đến chiều nay?
Thả hồn theo sóng Hồ Tây
Còn nghe lãng đãng trời mây Dâm Đàm...
Hà Nội, mùa cốm, Thu vẫn còn đây!
Mai Thanh (St)
ĐÔI LỜI NÓI THÊM VỀ "NHỮNG BÀI THƠ
VỀ TÂY HỒ GÂY ẤN TƯỢNG TRONG TÔI":
1. "Cảnh sắc Tây Hồ": Chỉ vẻn vẹn bốn câu ca dao (thực chất là thơ) mà Tây Hồ xưa hiện lên như một bức tranh trọn vẹn có hình ảnh, âm thanh độc đáo Tây Hồ.
2. "Thăng Long thành hoài cổ": Một trong hai bài thơ Đường luật để đời của nữ thi hào Bà Huyện Thanh Quan. Bài kia của Bà có tựa đề "Chiều trên đèo Ngang" :
Bước tới Đèo Ngang bóng xế tà
Cỏ cây chen đá, lá chen hoa
Lom khom dưới núi, tiều vài chú
Lác đác bên sông, rợ mấy nhà
Nhớ nước đau lòng con cuốc cuốc
Thương nhà mỏi miệng cái da da
Dừng chân đứng lại trời, non, nước
Một mảnh tình riêng ta với ta.
3. "Trăng": Cảm hứng thi ca chủ đạo của Tố Hữu là yêu thương con người và reo vui trước cuộc đời. Đây là bài thơ ngắn bộc lộ cảm hứng chủ đạo ấy của ông. Nhà thơ so sánh người với trăng và thấy người đẹp như trăng, vậy đó!
4. "Chiều Phủ Tây Hồ": Bài thơ đã là hay, được nhạc sĩ Phú Quang phổ nhạc, khiến nó bay bổng hẳn lên! Đây không chỉ là trường hợp riêng của "Chiều Phủ Tây Hồ" mà là chung cho hầu hết các bài thơ được phổ nhạc. Thế mới biết: Nhạc có ưu thế đến vậy là do bản thân nhạc có giai âm! Thơ có chút ít giai âm của nhạc chính là vần và điệu. Dại gì mà các nhà thơ tự bỏ đi vần và điệu trong thơ, cơ chứ!
5. "Tây Hồ 2 (Nghiêng xuống Tây Hồ 2)": Thơ Đặng Hà My thường được cảm nhận ở mạch chủ đạo kiểu như "Paris màu rượu chát", "Đêm thái giám"... Thật ra, thơ chị phong phú về ý tưởng và đa dạng về hình thức thể hiện. "Tây Hồ 2 (Nghiêng xuống Tây Hồ 2)" thuộc chùm thơ về Tây Hồ của Hà My - bài thơ không thuộc mạch thơ chủ đạo nói trên của chị.
6. "Lãng đãng Tây Hồ": Như đã nói trên kia, là "một bài thơ ẩn chứa nhiều hoài niệm riêng tư". Bài thơ đã được đăng trên blog và được xếp vào tập bản thảo " Mùa sang" của tác giả; nay đăng lại.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét