Thứ Bảy, 2 tháng 2, 2013

THƠ NHÃ CẦM

Nhà thơ nữ Nhã Cầm sinh hoạt trên mạng blog đã hơn ba năm nay, qua các nickname: Zen, Nhã Cầm, Khoảng Lặng, Bóng Thời Gian, rồi trở lại Nhã Cầm, với các thi phẩm và tản văn được đông đảo độc giả quan tâm và ngưỡng mộ. Thơ Nhã Cầm đậm yếu tố Phật thiền rất mực thanh tao; trĩu nặng nỗi niềm riêng tư đến xót xa, hận nộ; hoài niệm tình yêu đến u hoài, luyến nhớ... Và nữa, thơ chị cao sang, trí tuệ, gián cảm và ẩn hiện khôn lường... Xin trân trọng giới thiệu dưới đây một số bài thơ không chủ ý lựa chọn và chưa đại diện đầy đủ cho thơ Nhã Cầm. Chân thành cảm ơn nữ thi nhân và độc giả! Mai Thanh (Sưu tầm-giới thiệu) Chiều cay Võ vàng trên những tàn cây lá tao tác đợi mùa di trú phố đầu đông chập chờn mê ngủ vắt ngang thân ngày ủ rũ mông lung... "Xin đừng chạm vào cây mùa lá rụng" (*) dù là anh khe khẽ một vỗ về cội rễ đã ngây ngô màu kinh kệ đừng làm đau nhoi nhói cuối ngày em! Dù mùa thu này gió vẫn động bên rèm cánh đồng còn xa mây bay còn vội có khi nào trái tim đã chớm màu cằn cỗi lại cựa mình hồi sinh sau tròn giấc nguyên sơ...?! Đừng làm đau những câu thơ chiều cay mắt phố loang mờ mang mang khói trầm thanh lộng dắt đêm về trắng bơ vơ... ----------------------------------------------------------------- (*)Câu thơ mượn. Đừng Thôi đừng nhắc nữa. Mùa ơi! Ta nông nổi, mà giếng đời lại sâu Hay ta dè dặt quá lâu Nên dường như... lỗi nhịp cầu thời gian Tận cùng ốc đảo bình an Ta vô định giữa đa đoan nửa vời Tròn hay méo, đầy lại vơi Khuyết hao - viên mãn? Rối bời tóc tơ.. Thôi đừng rót nữa. Rượu thơ! Ta khô khát giữa hoang sơ giáo điều Một ngày ngộ nhỡ... giọt yêu Đánh rơi, thấm tận đáy chiều luênh loang Mông lung trong cõi hỗn mang Ta nhu nhược... sẽ... đầu hàng... biết đâu... Lại hanh hao nắng dãi dầu Phơi tâm tư đến bạc màu rêu mưa...! Thôi đừng khuấy nữa. Dòng xưa! Đục - trong rồi cũng đã vừa vặn quên Đừng hong gió thổi đầu ghềnh Đừng vin sóng cả mà duềnh bến yên... Rải tro... thổi hết muộn phiền Thinh không chuông đổ... dốc thiền... Vô ưu! Nhạt Nỗi đau có dịu đâu Mà bỏ đi rồi... bỗng dưng thành tri kỷ Cứu cánh cà phê... cũng bỗng dưng vô vị Chẳng thể nào làm đắng nổi ngày đông..! Cứ nhàn nhạt, cứ rỗng không Vu vơ phím gõ... những dòng... hư vô...! Vẩn vơ Còn bao điều anh chưa biết về em Những vui buồn mới bắt đầu một nửa Đừng để thời gian cài then lên cánh cửa Để ngày sau ta lỡ nhịp...mùa đau...! Hết đông này ta có gặp lại nhau Giêng hai đợi... rảo bước đời miết mải Vẹt mòn không những giận hờn xa ngái Tích tụ thành băng sau chừng ấy rêu phong...? Có những lúc trống không Thấy vắng xa nhiều thế Đã quen tiếng chuông đồng Vẫn chưa rành kinh kệ! Ta gom từng hoang phế Thắp lòng tin... mênh mông...! Cạn mùa Để dành được chút đắng Cất vào một góc xa Đợi đến chiều hanh nắng Mang phơi cùng phôi pha... Thế rồi... Ngày lỡ vụt qua Chỉ còn vướng lại... bóng hoa Cạn mùa! Rỗng lòng tay Vuột lá bùa Đa đoan vịn tiếng... chuông chùa... Nhẹ tan...! Lại vu vơ Chong đèn Dốc ngược tàn canh Cô liêu nguyệt tận, nửa vành... chênh chao Khí thanh lặng Sóng ngược trào Rã mòn bản thể, khuyết hao hồn cầm Dại mê Trường khúc lặng câm Khôn cùng hoang hoải, thanh âm... Vô thường...! Sen cuối Cánh trần níu lại hồn hoa Thì thầm thoảng một sát-na không lời Can qua cửa Phật lá rơi Lòng riêng chầm chậm về nơi khuất chìm Giấu hương vào búp... lặng im Mùa sau tri kỷ... sen tìm về tôi?! Lặng Cỏ đã rêu rồi! Anh biết không? Đóa nhung trầm ẩn sắc nâu sồng Chiều loang mắt phố nhòa sương trắng Xước một lòng tay... biệt cánh hồng! Nhớ Ngao du tứ hải là nhà Nhìn sông nhớ bạn, trông phà nhớ quê Bùi ngùi dặm thẳm sơn khê Ngẩng đầu mây trắng. Tóc thề còn xanh?! Chẳng trách mùa thu Bóng thời gian vụt qua trước mắt Dòng thơ đời gợi nhắc từng trang Ngoài hiên rụng chiếc lá vàng Chạnh lòng bởi biết đông sang, thu tàn! Dứt mình khỏi miên man giấc lạc Mùa gối mùa ngơ ngác nhớ, quên Đan tay vớt ánh trăng mềm Ngón ngà thảng thốt chạm đêm... tan dần! Chợt đánh thức tần ngần xưa cũ Khuấy lên dòng thác lũ ngủ yên Chòng chành sóng vỗ mạn thuyền Thế rồi ào ạt xuôi miền hoang vu... Biết chẳng trách được mùa thu Vu vơ ta giận... ưu tư... riêng mình! Mây và Khói Mây kia hờ hững rong chơi Khói này vương vấn trọn đời nhân gian Cớ sao đời cứ buộc ràng Gán cho đồng phận bẽ bàng phù du? Xem ảnh Đèn khuya Một bóng Ghế đơn Hai thân Cô quạnh... Còn hờn gì nhau?! Chơi cùng con Góc sân rộn rã tiếng cười Của con, của mẹ... nhắc người đang xa Sáng nay bố nhắn tin là: Đã tìm được đúng món quà con yêu... Và thêm: Dù sợ mẹ... kiêu Vẫn xin nhận lỗi về điều hôm qua! Ơ... nhưng... chuyện người lớn mà Con chưa thể hiểu, thế là mẹ thôi... Giấu đi giọt nước chực rơi Chiều đang vàng nắng, con chơi ngoan nào... Nén lòng một phút chênh chao Giá như... chẳng có... mưa rào... giá như... Lặng Cỏ đã rêu rồi! Anh biết không? Đóa nhung trầm ẩn sắc nâu sồng Chiều loang mắt phố nhòa sương trắng Xước một lòng tay... biệt cánh hồng! Vạn nẻo... Nguyên sơ ơi! Đa đoan trổ búp hoa vàng Góc trời trăng rụng Trễ tràng điêu linh. Đánh rơi một trĩu nặng tình Quá giang ảo ảnh Phù sinh nhạt nhòa. Chiêm bao nửa giấc mộng qua Dài vừa bằng một sát na vô thường Sâu trầm tựa một cung thương Ngác ngơ như khói nhang vương một chiều Rưng rưng ba nén thương yêu Lạc loài khúc tán... phiêu diêu đoạn lìa. Chuông đồng vỡ giấc... tàn khuya Giật mình Mê?! Tỉnh?! Giọt chia... đôi đời! Chiều Tây Hồ Sóng tràn... lao xao nhớ Cánh sâm cầm Nghiêng đổ bóng tịch dương Nhạt nhòa sương khói vô thường Loang trong chiều muộn Giọt chuông Ướt ngày... Về Về lại em, chốn không Thơ Đường xa vạn lý khuất mờ dấu xưa Vô tâm mùa gối thêm mùa Áo khăn nấn ná, gió chua chát cười! Về lại em, chốn không Người Trễ tràng nhan sắc biếng lười trần ai Chắt chiu gạn hết u hoài Đêm... Ngâu kệ gió van nài... cứ rơi... Về lại em, chốn không lời Hoải hoang đong đếm giọt đời phiêu linh Rót cho cạn trống không tình Tỉnh ra thoắt lại thấy mình còn say! Về lại em, chốn buông tay Mồ côi lá khóc một ngày thiên thu Sắc - Không... thôi đã mịt mù Rong rêu cũng lại phù du mất rồi! Về lại em, chốn không tôi Vắng xa thổn thức... bồi hồi nhận ra Rằng xưa ký ức đã là Cánh diều dây đứt... bởi ta... vô tình...!

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét