Thứ Bảy, 2 tháng 2, 2013
THƠ TÌNH DIỆU THU
Diệu Thu làm thơ và viết văn. Nếu như văn Diệu Thu thể hiện khả năng quan sát tinh tế của cây bút Diệu Thu, thì thơ Diệu Thu là tiếng nói của tình yêu đôi lứa. Thơ tình Diệu Thu nồng nàn, đắm đuối, đặc biệt là chân thành, tha thiết; tứ thơ tìm tòi, nhiều vẻ, lời thơ chân mộc, trực cảm, có sức lay động...
Về tính nhiều vẻ của thơ Diệu Thu, trước hết là về cảm xúc phong phú-đa dạng: Thơ Thu có khi dịu nhàng, êm ái, có khi mạnh mẽ, háo hức; có chỗ là tiếng nói của chính mình – cũng có nghĩa của cả giới mình; có nơi là tiếng nói của người khác giới – điều đó chỉ rõ, nhà thơ cảm xúc và cảm nhận sâu sắc người tình, người bạn đời của mình trong tình yêu đôi lứa....
Trân trọng giới thiệu dưới đây một số bài thơ tình của nhà thơ nữ Diệu Thu! Chân thành cảm ơn nhà thơ và độc giả!
Chẳng phải chiêm bao
Người ơi xin hãy lại gần
Người ơi xin hãy ngàn lần yêu em
Người ơi hãy thỏa cơn thèm
Người ơi xin hãy cùng em ngọt ngào
Người ơi chẳng phải chiêm bao
Từ nay đã có người trao ân tình
Đê mê
Người ơi hãy lại bên em
Cùng em nhấp chén rượu men tình nồng
Người ơi xin hãy thật lòng
Người ơi xin hãy nói Không với đời
Mặc cho ong bướm gọi mời
Mặc cho trăng gió ngỏ lời hàng đêm
Người ơi hãy ở bên em
Cùng em đi đến những miền đê mê!
.
Đóa tình
Gặp em giữa chốn đông người
Mà anh vẫn nhận ra người anh yêu
Bởi em dáng vóc yêu kiều
Bởi em là đóa tình yêu nồng nàn.
Ước
Em ước có một bờ vai
Để em gục vào nức nở
Em ước có cánh tay nhỏ
Vỗ về những lúc cô đơn
Em ước anh thương em hơn
Như khi ta còn là bạn
Nhung nhớ không bao giờ cạn
Tình cảm ta mãi trao nhau
Đôi mắt của tình yêu
Đôi mắt anh dịu dàng
Cứ nhìn em say đắm
Như muôn ngàn tia nắng
Cho ấm áp lòng em
Cho hiu quạnh ban đêm
Bỗng trở nên sôi động
Dẫu trời cao biển rộng
Ta vẫn tìm được nhau
Bởi có một phép màu
Tình yêu từ đôi mắt.
Tâm sự kẻ đa tình
Biết anh là kẻ đa tình
Sao em không ngại trao mình hỡi em
Biết anh là kẻ hay quên
Sao em không ngại gửi miền đam mê
Biết anh nhanh thích chóng chê
Sao em chẳng ngại tái tê cõi lòng
Biết anh dẫu chẳng thật lòng
Sao em vẫn cứ ngóng trông đêm ngày
***
Em ơi giây phút ngất ngây
Tình em trao tặng nơi đây vẫn còn
Để nay anh thấy bồn chồn
Thấy mong, thấy nhớ, mỏi mòn vì em!
Biết là anh đa tình
Biết là anh đa tình
Sao em vẫn cứ đến
Biết là anh lỗi hẹn
Sao em vẫn cứ mong
Biết anh không thật lòng
Sao em vẫn cứ đợi
Biết là anh giả vờ
Sao em vẫn cứ yêu
Biết là những buổi chiều
Anh đi cùng người khác
Vậy sao em vẫn hát
Bản tình ca tặng anh
Em ơi xin đừng dành
Tình yêu cho anh nữa
Anh là kẻ thất hứa
Anh là kẻ đa tình
Anh không trọn chữ tình
Làm cho em đau khổ
Em ơi hãy từ bỏ
Những tháng ngày bên nhau…
Ngọc ngà
Cho anh ôm chặt em nào
Cho anh hôn mãi má đào xinh xinh
Hôn lên đôi mắt đa tình
Đôi môi đỏ mọng cười xinh xinh là
Thân em thơm tựa ngàn hoa
Anh yêu, anh nhớ ngọc ngà... là em!
Tại vì em...
Tại vì em trẻ quá
Nên khiến anh gọi nhầm
Tại vì em đẹp quá
Nên anh thầm nhớ thương
Tại mái tóc tỏa hương
Nên anh thêm ngây ngất
Tại nụ cười e ấp
Cho anh càng đắm say
Hay tại đôi mắt ấy
Dịu dàng mà mãnh liệt
Nên anh yêu tha thiết
Yêu em nhiều lắm đây!
Rót tình
Em rót cho anh
chút tình nhung nhớ
Em trao hơi thở
cho niềm mơn man
Em gửi khẽ khàng
vào nơi anh đó
Em nâng miền nhớ
cho tình đầy thêm
Cho đôi môi mềm
ngậm trong say đắm.
Sẽ cố quên…
Hôm nay anh nói yêu
Ngày mai anh không thích
Hôm nay em tinh nghịch
Ngày mai em khù khờ.
Anh ơi đừng giả vờ
Nói lời yêu anh nhé
Hãy ra đi thật khẽ
Cho lòng em khỏi buồn.
Dẫu còn chút vấn vương
Thì thôi em đành giữ
Nhưng em luôn tự nhủ
Sẽ cố quên người ơi!
Nước mắt dẫu có rơi
Nụ cười không trọn vẹn
Thì em vẫn cứ nguyện
Sẽ để lòng quên anh…
Vội
Em có quá vội vàng
Khi cùng anh dạo phố
Khi bàn tay bé nhỏ
Gửi trọn trong tay anh
Em có vội không anh
Khi nói lời nhung nhớ
Khi ta nghe hơi thở
Từ nụ hôn ngọt ngào
Nhưng anh ơi lẽ nào
Vội nói lời ly biệt
Hay tại anh không biết
Rằng em yêu thật lòng!
Chiếc bánh hạnh phúc
Chiếc bánh hạnh phúc
Em cắt làm đôi
Một nửa cho tôi
Phần kia em giữ
Mình luôn tự nhủ
Sống tốt với nhau
Như một phép màu
Nhân đôi hạnh phúc.
Bản nhạc chuông buồn
Em cài cho anh
bản nhạc chuông
kỳ diệu
Khi anh vui
nhạc chuông ngân
thánh thót
Khi anh buồn
nhạc réo rắt
nỉ non.
Nhưng hôm nay
bản nhạc ấy
không còn
Ngân lên nữa
là vì sao
anh nhỉ!?
Bản nhạc chuông
của một thời
mộng mị
Một thuở yêu
và một thuở
được yêu…
Còn đâu nữa
ôi những
buổi chiều
Bản nhạc chuông
xua tan
bao giá lạnh
Bản nhạc chuông
xua đi
những hiu quạnh
Đem đến cho em
ấm áp
tươi hồng.
Sau cơn mưa
lại lấp lánh
cầu vồng
Nhưng em vẫn
một mình
trong se sắt
Vẫn cài cho anh
bản nhạc chuông
đã đặt
Liệu có một ngày
bản nhạc ấy
vang lên!?
Thôi mà!
Thôi mà em chẳng dám đâu
Thôi mà đừng nói những câu hẹn hò
Thôi mà đừng đợi, đừng chờ
Đừng thương, đừng nhớ, đừng vờ yêu em.
Nửa này là…
(Họa bài thơ “Một nửa tặng anh”)
Nửa này là nửa vần thơ
Nửa này là nửa mong chờ, nhớ thương
Nửa này là nửa con đường
Nửa này cộng với nửa kia
Sẽ thành một kiếp đam mê nhé người!
Dại
Dại gì em nói yêu anh
Dại gì em nói nhớ anh rất nhiều
Dại gì em ngóng mỗi chiều
Dại gì em đợi những điều vấn vương…
***
Vậy mà người hỡi người ơi
Em trở nên dại khi người xa em!
Một nửa tặng anh
Tặng anh một nửa vần thơ
Tặng anh một nửa mong chờ, nhớ thương
Tặng anh một nửa con đường
Tặng anh một nửa thơm hương tóc thề
Tặng anh một kiếp đam mê.
Nhớ
Em chờ anh đến đã lâu
Sao anh không nói một câu hẹn hò
Hay là anh đến bất ngờ
Hay là sẽ chẳng bao giờ gặp em
Anh ơi có thật anh quên
Người em bé bỏng ngày đêm đợi chờ
Một dòng tin nhắn vu vơ
Tiếng chuông điện thoại thẫn thờ lòng em
Ngoài kia nắng đổ bên thềm
Trong này giông bão tim em thật rồi.
Miền nhớ
Lâu rồi không thấy anh qua
Con tim thổn thức chắc là anh quên
Hoa quỳnh chỉ nở về đêm
Con tim em nở giữa miền nhớ thương.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét